Theresa May


Theresa May

Thủ tướng Anh
Nhiệm kỳ
13 tháng 7 năm 2016 – 24 tháng 7 năm 2019
3 năm, 11 ngày
Nữ hoàngElizabeth II
Phó Thủ tướngDamian Green (2017)
David Lidington (2018–19)
Tiền nhiệmDavid Cameron
Kế nhiệmBoris Johnson
Lãnh đạo Đảng Bảo thủ (Anh)
Nhiệm kỳ
11 tháng 7 năm 2016 – 23 tháng 7 năm 2019
3 năm, 12 ngày
Tiền nhiệmDavid Cameron
Kế nhiệmBoris Johnson
Bộ trưởng Nội vụ
Nhiệm kỳ
12 tháng 5 năm 2010 – 13 tháng 7 năm 2016
6 năm, 62 ngày
Thủ tướngDavid Cameron
Tiền nhiệmAlan Johnson
Kế nhiệmAmber Rudd
Bộ trưởng Bộ Phụ nữ và Bình đẳng giới
Nhiệm kỳ
12 tháng 5 năm 2010 – 4 tháng 9 năm 2012
Thủ tướngDavid Cameron
Tiền nhiệmHarriet Harman
Kế nhiệmMaria Miller
Bộ trưởng Đối lập phụ trách Công việc và Lương hưu
Nhiệm kỳ
19 tháng 1 năm 2009 – 11 tháng 5 năm 2010
Lãnh đạoDavid Cameron
Tiền nhiệmChris Grayling
Kế nhiệmYvette Cooper
Bộ trưởng Đối lập phụ trách Phụ nữ và Bình đẳng giới
Nhiệm kỳ
2 tháng 7 năm 2007 – 11 tháng 5 năm 2010
Lãnh đạoDavid Cameron
Tiền nhiệmEleanor Laing
Kế nhiệmYvette Cooper
Nhiệm kỳ
15 tháng 6 năm 1999 – 18 tháng 9 năm 2001
Shadow Minister for Women
Lãnh đạoWilliam Hague
Tiền nhiệmGillian Shephard
Kế nhiệmCaroline Spelman
Lãnh đạo phe đối lập Hạ viện Anh
Nhiệm kỳ
6 tháng 12 năm 2005 – 19 tháng 1 năm 2009
Lãnh đạoDavid Cameron
Tiền nhiệmChris Grayling
Kế nhiệmAlan Duncan
Bộ trưởng Đối lập phụ trách Văn hóa, Truyền thông và Thể thao
Nhiệm kỳ
ngày 6 tháng 5 năm 2005 – ngày 8 tháng 12 năm 2005
Lãnh đạoMichael Howard
Tiền nhiệmJohn Whittingdale
Kế nhiệmHugo Swire
Bộ trưởng Đối lập phụ trách Gia đình
Nhiệm kỳ
ngày 15 tháng 6 năm 2004 – ngày 8 tháng 12 năm 2005
Lãnh đạoMichael Howard
Tiền nhiệmChức vụ được thành lập
Kế nhiệmChức vụ được thành lập
Bộ trưởng Đối lập về Môi trường, Thực phẩm và Nông thôn và Bộ trưởng Đối lập phụ trách Giao thông
Nhiệm kỳ
ngày 6 tháng 11 năm 2003 – ngày 14 tháng 6 năm 2004
Lãnh đạoMichael Howard
Tiền nhiệmDavid Lidington (Môi trường, Thực phẩm và Nông thôn)
Tim Collins (Giao thông)
Kế nhiệmTim Yeo
Chủ tịch Đảng Bảo thủ Anh
Nhiệm kỳ
ngày 23 tháng 7 năm 2002 – ngày 6 tháng 11 năm 2003
Lãnh đạoIain Duncan Smith
Tiền nhiệmDavid Davis
Kế nhiệmLiam Fox
The Lord Saatchi
Bộ trưởng Đối lập phụ trách Giao thông
Nhiệm kỳ
ngày 6 tháng 6 năm 2002 – ngày 23 tháng 7 năm 2002
Lãnh đạoIain Duncan Smith
Tiền nhiệmBản thân (Giao thông, Chính quyền Địa phương và Tôn giáo)
Kế nhiệmTim Collins
Bộ trưởng Đối lập phụ trách Giao thông, Bộ trưởng Đối lập phụ trách Cộng đồng và Chính quyền Địa phương
Nhiệm kỳ
ngày 18 tháng 9 năm 2001 – ngày 6 tháng 6 năm 2002
Lãnh đạoIain Duncan Smith
Tiền nhiệmArchie Norman (Môi trường, Giao thông và Khu vực)
Kế nhiệmBản thân (Giao thông)
Eric Pickles (Chính quyền Địa phương và Khu vực)
Bộ trưởng Đối lập phụ trách Giáo dục và Bộ trưởng Đối lập phụ trách Việc làm
Nhiệm kỳ
ngày 15 tháng 6 năm 1999 – ngày 18 tháng 9 năm 2001
Lãnh đạoWilliam Hague
Tiền nhiệmDavid Willetts
Kế nhiệmDamian Green (Giáo dục và Kỹ nghệ)
David Willetts (Việc làm và Lương hưu)
Nghị sĩ Hạ viện Anh
cho Maidenhead
Nhậm chức
ngày 1 tháng 5 năm 1997
Tiền nhiệmKhu vực bầu cử được thành lập
Số phiếu29,059 (54.0%)
Thông tin cá nhân
Sinh
Theresa Mary Brasier

1 tháng 10, 1956
Eastbourne, Anh, UK
Đảng chính trịBảo thủ
Phối ngẫuPhilip May (1980-nay)
Cha mẹHubert Brasier
Zaidee Barnes
Alma materSt Hugh's College, Oxford

Theresa Mary May, Quý bà May[1] (/təˈrzə/;[2] nhũ danh Brasier /ˈbrʒər/; sinh ngày 1 tháng 10 năm 1956) là một nữ chính trị gia người Anh đảm nhiệm cương vị Thủ tướng Vương quốc AnhLãnh tụ của Đảng Bảo thủ từ năm 2016 đến năm 2019. Bà đảm nhiệm vai trò Bộ trưởng Bộ Nội vụ từ 2010 tới 2016. Theresa May lần đầu được bầu làm Nghị sĩ Quốc hội (MP) của đơn vị bầu cử Maidenhead vào năm 1997. Về mặt lý thuyết, bà tự nhận mình là một người bảo thủ một quốc gia (one-nation conservative).

May lớn lên ở Oxfordshire và theo học trường St Hugh's College, Oxford. Từ năm 1977 đến năm 1983, bà làm việc cho Ngân hàng Anh, và từ năm 1985 đến năm 1997 tại Hiệp hội dịch vụ thanh toán Vương quốc Anh, cũng là một ủy viên hội đồng cho Durnsford ở Merton. Sau những nỗ lực không thành công để ứng cử vào Hạ viện vào các năm 1992 và 1994, bà được bầu làm Nghị sĩ Quốc hội, đại diện cho khu vực Maidenhead trong cuộc tổng tuyển cử năm 1997. Từ năm 1999 đến năm 2010, May đảm nhiệm một số chức vụ trong Nội các đối lập của William Hague, Iain Duncan Smith, Michael Howard, và David Cameron, bao gồm Bộ trưởng Giao thôngBộ trưởng Việc làm và Lương hưu. Bà cũng là Chủ tịch Đảng Bảo thủ từ 2002 đến 2003.

Sau sự thành lập một chính phủ liên hiệp sau cuộc tổng tuyển cử năm 2010, May được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Nội vụBộ trưởng về Phụ nữ và Bình đẳng, từ nhiệm vai trò thứ hai vào năm 2012. Tái đắc cử sau chiến thắng của Đảng Bảo thủ trong cuộc tổng tuyển cử năm 2015, bà tiếp tục trở thành Bộ trưởng Bộ Nội vụ tại nhiệm lâu nhất trong hơn 60 năm. Trong nhiệm kỳ của mình, bà đã theo đuổi sự cải cách cho Liên đoàn Cảnh sát, một đường lối nghiêm khắc hơn về chính sách ma túy bao gồm việc cấm khat, giám sát việc giới thiệu các Ủy viên Cảnh sát và Tội phạm được bầu, trục xuất Abu Qatada, thành lập Cơ quan Tội phạm Quốc gia và bổ sung các giới hạn nhập cư.[3]

Sau sự từ chức của Cameron, May đã chiến thắng một cuộc bầu cử lãnh đạo vào tháng 7 năm 2016, trở thành nữ Thủ tướng thứ hai sau Margaret Thatcher. Với vai trò Thủ tướng, May đã bắt đầu quá trình rút Vương quốc Anh khỏi Liên minh châu Âu, kích hoạt Điều 50 vào tháng 3 năm 2017. Vào tháng 4 năm 2017, May đã kêu gọi một cuộc tổng tuyển cử bất thường vào tháng 6, với mục đích tăng cường quyền lực của bà trong các cuộc đàm phán Brexit.[4] Điều này dẫn đến một quốc hội treo, trong đó số ghế của Đảng Bảo thủ giảm từ 330 xuống 317, mặc dù đảng giành được số phiếu bầu cao nhất kể từ năm 1983, khiến bà phải làm trung gian cho một thoả thuận tín nhiệm và ngân sách với Đảng Liên hiệp Dân chủ (DUP) để hỗ trợ một chính phủ thiểu số.

  1. ^ Matthews, Andrew (1 tháng 8 năm 2020). “Former PM now Lady May after husband is knighted”. The Times. Truy cập ngày 1 tháng 8 năm 2020.
  2. ^ “This Is What It's Like To Work In Government For Theresa May”. BuzzFeed News. Lưu trữ bản gốc ngày 6 tháng 9 năm 2017. Truy cập ngày 6 tháng 6 năm 2017.
  3. ^ Rentoul, John (ngày 1 tháng 7 năm 2016). “Boring and competent Theresa May is what the nation needs after shock Brexit vote”. The Independent. London. Lưu trữ bản gốc ngày 12 tháng 7 năm 2016. Truy cập ngày 11 tháng 7 năm 2016.
  4. ^ “General election 2017: Why did Theresa May call an election?”. BBC News. ngày 9 tháng 6 năm 2017. Lưu trữ bản gốc ngày 5 tháng 9 năm 2017. Truy cập ngày 4 tháng 9 năm 2017.

From Wikipedia, the free encyclopedia · View on Wikipedia

Developed by Tubidy